Vì sao tôi luôn thấy bất an?
Tác giả: Minh Tuệ (Admin của thuctinh.vn)
Có những đêm mọi thứ đều yên tĩnh.
Ngoài đường không còn nhiều tiếng xe.
Người thân trong nhà cũng đã ngủ.
Nhưng tâm mình vẫn chưa ngủ.
Nghĩ đến công việc.
Nghĩ đến sức khỏe.
Nghĩ đến con cái.
Nghĩ đến những việc còn dang dở.
Nghĩ đến những điều có thể xảy ra vào ngày mai.
Rồi tự hỏi:
Vì sao cuộc sống của mình không đến nỗi tệ, mà lòng vẫn chưa thấy bình an?
Có lẽ câu hỏi ấy không chỉ của riêng ai.
Rất nhiều người trong chúng ta vẫn đang mang theo một nỗi bất an như thế.
Âm thầm.
Lặng lẽ.
Nhưng đủ để làm tâm mình nặng đi từng ngày.

Dòng sông vẫn chảy, chỉ có ta muốn giữ nước lại
Nếu đứng bên một dòng sông đủ lâu, ta sẽ thấy nước không bao giờ đứng yên.
Dòng nước vừa chạm vào chân mình đã trôi đi.
Dòng nước đang chảy tới cũng sẽ tiếp tục ra đi.
Không có giọt nước nào ở lại.
Nhưng thật kỳ lạ, dù biết mọi thứ đều thay đổi, ta vẫn luôn mong một vài điều trong đời mình đừng thay đổi.
Ta mong cha mẹ mãi khỏe mạnh.
Ta mong con cái mãi ở gần.
Ta mong người mình thương mãi như những ngày đầu gặp gỡ.
Ta mong công việc ổn định.
Ta mong những ngày bình yên kéo dài thêm một chút.
Những mong muốn ấy rất con người.
Nhưng đôi khi, chính từ đó mà bất an bắt đầu sinh khởi.
Bởi cuộc sống vốn giống dòng sông.
Nó chưa từng hứa sẽ đứng yên vì mong muốn của bất kỳ ai.
Chiếc áo cũ của đứa con đã lớn
Có những người mẹ vẫn giữ lại chiếc áo nhỏ mà con mình từng mặc khi còn bé.
Chiếc áo ấy đã cũ.
Có khi chẳng còn dùng được nữa.
Nhưng họ vẫn không nỡ bỏ đi.
Không phải vì giá trị của chiếc áo.
Mà vì trong đó có một phần ký ức.
Có tiếng cười.
Có những ngày tháng đã qua.
Có hình ảnh của đứa con ngày nào còn chạy lon ton trong sân nhà.
Điều khiến ta khó buông không phải lúc nào cũng là đồ vật.
Đôi khi là những gì ta gắn vào nó.
Một mối quan hệ.
Một thành công.
Một vai trò trong cuộc sống.
Một hình ảnh về chính mình.
Ta muốn giữ chúng lại.
Như muốn giữ chiếc lá trên cành khi mùa thu đã đến.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục chuyển động theo cách của nó.
Những điều ta yêu quý đều đang thay đổi
Một ngày nào đó, khi nhìn lại ảnh cũ, ta chợt nhận ra cha mẹ đã già đi rất nhiều.
Mái tóc bạc thêm lúc nào không biết.
Những bước chân chậm hơn lúc nào không hay.
Một ngày nào đó, đứa trẻ từng nắm tay mình đi học đã có cuộc sống riêng.
Một ngày nào đó, khuôn mặt trong gương xuất hiện những dấu vết của thời gian.
Không điều gì xảy ra đột ngột.
Mọi thứ thay đổi từng chút một.
Như bông hoa nở rồi tàn.
Như buổi sáng chuyển sang buổi chiều.
Như mùa hạ nhường chỗ cho mùa thu.
Ta nhìn thấy những điều ấy mỗi ngày trong thiên nhiên.
Nhưng khi sự thay đổi chạm đến những điều mình yêu quý, lòng lại không dễ chấp nhận như vậy.
Có lẽ vì trong sâu thẳm, ta vẫn muốn giữ lại những gì đẹp đẽ.
Muốn giữ lại những điều thân thuộc.
Muốn giữ lại cảm giác an toàn.
Điều làm ta mệt mỏi có khi không phải là cuộc sống
Có những nỗi lo không đến từ hiện tại.
Chúng đến từ những điều chưa xảy ra.
Có những khổ đau không đến từ sự mất mát.
Chúng đến từ nỗi sợ mất mát.
Có những bất an không đến từ sự thay đổi.
Chúng đến từ việc ta không muốn thay đổi xảy ra.
Khi nhìn kỹ, ta có thể thấy rất nhiều năng lượng trong đời mình đang được dùng để chống lại những điều vốn nằm ngoài khả năng kiểm soát.
Ta muốn tương lai chắc chắn hơn.
Ta muốn người khác hành xử đúng như mong đợi.
Ta muốn cuộc sống diễn ra theo kế hoạch.
Nhưng càng cố giữ mọi thứ trong khuôn mình muốn, tâm càng dễ mệt mỏi.
Giống như người đứng giữa dòng sông và cố giữ nước lại trong tay.
Càng nắm chặt, nước càng chảy đi.
Có lẽ bình an bắt đầu từ sự thấu hiểu
Trong giáo pháp, chúng ta thường được nhắc đến việc quay về quan sát chính mình.
Không phải để trách móc bản thân.
Cũng không phải để ép mình phải buông bỏ ngay lập tức.
Mà để hiểu.
Hiểu điều gì đang khiến mình lo lắng.
Hiểu điều gì đang khiến mình sợ hãi.
Hiểu điều gì mình đang cố giữ thật chặt.
Đôi khi chỉ cần thấy rõ điều đó, tâm đã bắt đầu có khoảng trống.
Một khoảng trống đủ để thở.
Đủ để nhìn mọi việc dịu dàng hơn.
Đủ để nhận ra rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng phải diễn ra theo ý mình mới có thể bình an.
Một khoảng lặng cuối ngày
Dòng sông vẫn chảy.
Chiếc lá rồi sẽ rời cành.
Bông hoa rồi sẽ tàn.
Cha mẹ sẽ già đi.
Con cái sẽ lớn lên.
Và chính chúng ta cũng đang thay đổi từng ngày.
Có lẽ bình an không nằm ở việc giữ được mọi thứ.
Bởi điều đó vốn không thể.
Có lẽ bình an bắt đầu khi ta học cách trân quý những gì đang hiện diện, trong khi vẫn hiểu rằng chúng không ở đây mãi mãi.
Ta vẫn yêu thương.
Vẫn chăm sóc.
Vẫn sống hết lòng.
Nhưng bớt đi một chút nắm giữ.
Bớt đi một chút sợ hãi.
Giống như người ngồi bên dòng sông.
Không cố giữ dòng nước lại.
Chỉ lặng lẽ nhìn nó chảy.
Và trong khoảnh khắc ấy, có khi tâm cũng nhẹ đi đôi chút.
